Posts

Know who you are

Image
Hồi 2024, mình có host một chương trình internship ở công ty. Hồi đó, mình thấy mấy nhóc rất run lúc đứng thuyết trình trước những quản lý cấp cao của công ty mình. Cuối chương trình, mình có nhắn nhủ mấy đứa rằng: "Điều quan trọng nhất mà mình từng học được trong quá trình trưởng thành chính là, lúc mình biết bản thân mình là ai, thì mình sẽ không bao giờ cần nao núng trước bất cứ điều gì". Ấy vậy mà sau bao năm, tự dưng mình lại lạc lối trong việc tìm kiếm chính bản thân mình.  Mình nghĩ là ai cũng mất rất rất lâu để biết được mình là ai, mình muốn gì, điều gì tốt cho mình và điều gì không. Đây có lẽ là câu hỏi lớn nhất trong cuộc đời mỗi người, "Who am I?". Tới lúc trả lời được câu hỏi đó, nghĩa là chúng ta đã tìm được sự bình yên trong tâm hồn, ta không còn những ảo tưởng mộng mơ, thậm chí hão huyền về con người mình, về tương lai của mình, vân vân và mây mây.  Không biết mọi người đã xem qua phim "Kungfu Panda" chưa, trong đó có một phân cảnh lúc Po đ...

Một mùa hè giông bão

Image
Xin chào, mọi người có khỏe không?  Tháng 8 rùi đó, thoắt cái đã hết 3/4 năm 2026 rùi. Càng lớn thời gian trôi qua lại càng nhanh, phải không mọi người? Mình nhớ mới có hôm nào mình còn nắm tay bố mẹ đi bộ qua cổng trường Văn Giang để đi xem pháo hoa giao thừa, vậy mà giờ đã chuẩn bị đón thu sang rùi đấy.  Từ hồi tháng 5 tới giờ laptop mình hỏng, nên chẳng post bài được haha. Nay nhân ngày tự dưng chiếc lap này "ngoi ngóp thở trở lại", mình ngồi typing một xíu cho blog đỡ mốc meo.  Đó giờ mùa hè cứ sao ấy mọi người ạ, mình thấy trời mưa quài thui. Mưa mãi mưa mãi thì được một ngày nắng. Nhưng chẳng kéo dài bao lâu thì cơn bão tiếp theo lại ập tới. Trộm vía ở Nhật thì bão quài chứ ở Việt Nam chưa có bão lắm nên bố hông phải đi trực bão.  Hôm thứ 5 vừa rồi í, mình đi bơi về muộn, xong đội mưa về nhà. Trời ơi hôm đó là bão số 15 vô Nhật, tụi mình tưởng bão tan rùi, nhưng mà không, mưa trắng trời luôn. Lúc về tới nhà là người mình ướt nhẹp, hắt hơi xổ mũi mất một hai hôm...

Farewell to chị tui

Hôm nay, tui tạm biệt một người chị trong team, lần thứ 2 trong 6 tháng qua.  Chị tui chuyển về văn phòng VN làm việc, vì mọi thứ có vẻ không thuận lợi lắm ở nhật ý.  Nay lúc tui tiễn chị ra khỏi văn phòng, tui thấy emotional ghê. Cảm giác chắc sau lần chia tay này, mình và chị không biết tới bao giờ mới gặp lại nhau. Nên dù 1h sáng rùi tui vẫn ngồi đây viết một chiếc memo nho nhỏ.  Chị Trang có thể gọi là "mentor" thứ 3 của tui ở Nhật, sau Angel và Yamagishi. Mặc dù không official và chỉ trong có vài tháng ngắn ngủi nhưng chị support tui cũm nhiều. Hôm nay ngồi nói chuyện với chị, tui mới nhận ra rằng là hóa ra mình cũng cần một người mentor đến vậy. Đã lâu lắm rùi tui không có cảm giác an toàn khi làm việc, khi tui có thể có 1 người mentor support và hỗ trợ mình.  Sống và làm việc một mình ở một đất nước xa lạ, lại còn là nhật bản, là một trải nghiệm mà tui nghĩ ai trải qua cũng thấy bản thân mang đầy vết xước. Tui biết rằng chị tui còn khó khăn hơn vậy rất nhiều, ...

gửi những trái tim bé bỏng

​manifest những điều tốt đẹp sẽ tới với những trái tim yếu đuối của tui. Đoạn tình cảm nào đi qua rùi cũng để lại một bài học. Người bỏ chúng mình lại rùi cũng sẽ hối tiếc vì lỡ mất một người tốt như chúng mình mà thui. Mạnh mẽ nhé 🫶🏻 #may18

'cause everything is finite

Image
​ Mọi thứ trên đời này đều là phù du. Cho dù bạn có thích một thứ gì đó tới chết đi sống lại, tới mức muốn ghì chặt nó, tới mức hy vọng thời gian ngừng trôi ngay khoảnh khắc ấy, nhưng rồi cũng sẽ có một ngày điều đó tan biến cùng mây gió.  Dù mới chỉ sống 25 năm trên đời, mình may mắn được đặt chân tới nhiều nơi, mình không nhớ nổi biết bao lần tim mình hẫng nhịp vì ánh nắng mặt trời xuyên qua tán lá rừng, một dòng nước lững lờ trôi theo gió, một chiếc lá cây rung rinh dưới bầu trời xanh trong. Mình nhớ mùa hè năm ngoái, khi mình đứng trước cổng đền Kifune, mình ngỡ ngàng trước sự xinh đẹp và trong trẻo của ngôi đền, trong lòng trào dâng một niềm hạnh phúc giản đơn vì được cùng mẹ ngắm nhìn thế giới bao la xinh đẹp.  Mình nhớ là mình đã tần ngần ở đó mãi, không muốn rời đền quay trở lại Kyoto, vì nơi đó đẹp quá. Nhưng mà, sau cùng mình vẫn rời đi, vì mình biết rằng vạn vật đều là    phù du,  rằng là nó sẽ không tồn tại mãi mãi bên cạnh chúng ta. Mình thấy sự hữu...

Life update 2025 (and a bit of 2026)

Image
Note: Mình viết bài này sau rất nhiều ngày bỏ dở, mà mỗi lần viết cảm xúc của mình đều khác nhau, nên mình sẽ note lại ngày mình viết mỗi đoạn nha. ​ Tháng 2/2026:  Chào mọi người, lại là mình nè. Quá lâu rồi mình mới ngoi lên chiếc blog này làm life update. 2025 đến và đi như một cơn gió, cũng như tuổi 25 của mình vậy. Nhưng mà mọi người biết sao không? Mình chưa bao giờ thấy biết ơn cuộc đời hơn lúc này, khi mà mình có một gia đình thương yêu mình, có một "ngôi nhà" luôn chờ mình trở về, có những người bạn từ thuở nhỏ luôn ở bên cạnh mình như gia đình, có công việc và thu nhập tạm coi là ổn định, và có nhận thức rằng mình hoàn toàn tự do làm mọi thứ mình muốn mà chẳng phải suy nghĩ điều gì hay suy nghĩ tới ai.  Dạo gần đây mình gặp một vài người bạn từ thuở ấu thơ, nói chuyện một hồi, và mình giật mình nhận ra rằng mình đã trở thành một người hoàn toàn khác so với mình của những năm 15-18 tuổi. Mình khác, nhưng trái tim nhỏ bé thích khám phá thế giới và tràn đầy tình yêu vớ...

Tạm biệt 2024, cảm ơn và hẹn gặp lại!

Image
Vậy là 2024 đã sắp qua rồi. Nhìn lại những gì đã trải qua, mình thấy vui vì mình đã gain được nhiều thứ, nhưng cũng buồn vì mình mất đi một vài người, và một vài điều. Mọi người thì sao ạ? Có cảm thấy tiếc nuối mà cũng mong chờ 2025 như mình không?  Tròn 1 năm 4 tháng mình chân ướt chân ráo qua Nhật sống, gặp được rất nhiều người tốt, và cũng gặp không ít người làm cho cuộc sống của mình thật khổ sở. Tuy vậy, mình rất biết ơn vì những điều đã đến, mặc dù đôi khi mình vẫn thấy cuộc sống khó khăn quá, mình lại shut people out of my life. (không hề recommend mọi người làm vậy tí nào nha, vì mình burnt out một cách khủng khiếp trong những ngày vừa rồi, cứ khóc mãi không thôi, mà lại chẳng có ai bên cạnh mình, cũng may có gia đình và thằng em ngok nghek reach out tới mình, không thì chắc mình cũng phải khóc thêm vài bận nữa) Tháng 12 là một tháng rất có ý nghĩa với mình, và cũng là tháng buồn nhất trong năm. Đơn giản là vì những người mình yêu thương nhất đều nói lời tạm biệt với mình v...