Posts

'cause everything is finite

Image
​ Mọi thứ trên đời này đều là phù du. Cho dù bạn có thích một thứ gì đó tới chết đi sống lại, tới mức muốn ghì chặt nó, tới mức hy vọng thời gian ngừng trôi ngay khoảnh khắc ấy, nhưng rồi cũng sẽ có một ngày điều đó tan biến cùng mây gió.  Dù mới chỉ sống 25 năm trên đời, mình may mắn được đặt chân tới nhiều nơi, mình không nhớ nổi biết bao lần tim mình hẫng nhịp vì ánh nắng mặt trời xuyên qua tán lá rừng, một dòng nước lững lờ trôi theo gió, một chiếc lá cây rung rinh dưới bầu trời xanh trong. Mình nhớ mùa hè năm ngoái, khi mình đứng trước cổng đền Kifune, mình ngỡ ngàng trước sự xinh đẹp và trong trẻo của ngôi đền, trong lòng trào dâng một niềm hạnh phúc giản đơn vì được cùng mẹ ngắm nhìn thế giới bao la xinh đẹp.  Mình nhớ là mình đã tần ngần ở đó mãi, không muốn rời đền quay trở lại Kyoto, vì nơi đó đẹp quá. Nhưng mà, sau cùng mình vẫn rời đi, vì mình biết rằng vạn vật đều là    phù du,  rằng là nó sẽ không tồn tại mãi mãi bên cạnh chúng ta. Mình thấy sự hữu...

Life update 2025 (and a bit of 2026)

Image
Note: Mình viết bài này sau rất nhiều ngày bỏ dở, mà mỗi lần viết cảm xúc của mình đều khác nhau, nên mình sẽ note lại ngày mình viết mỗi đoạn nha. ​ Tháng 2/2026:  Chào mọi người, lại là mình nè. Quá lâu rồi mình mới ngoi lên chiếc blog này làm life update. 2025 đến và đi như một cơn gió, cũng như tuổi 25 của mình vậy. Nhưng mà mọi người biết sao không? Mình chưa bao giờ thấy biết ơn cuộc đời hơn lúc này, khi mà mình có một gia đình thương yêu mình, có một "ngôi nhà" luôn chờ mình trở về, có những người bạn từ thuở nhỏ luôn ở bên cạnh mình như gia đình, có công việc và thu nhập tạm coi là ổn định, và có nhận thức rằng mình hoàn toàn tự do làm mọi thứ mình muốn mà chẳng phải suy nghĩ điều gì hay suy nghĩ tới ai.  Dạo gần đây mình gặp một vài người bạn từ thuở ấu thơ, nói chuyện một hồi, và mình giật mình nhận ra rằng mình đã trở thành một người hoàn toàn khác so với mình của những năm 15-18 tuổi. Mình khác, nhưng trái tim nhỏ bé thích khám phá thế giới và tràn đầy tình yêu vớ...

Tạm biệt 2024, cảm ơn và hẹn gặp lại!

Image
Vậy là 2024 đã sắp qua rồi. Nhìn lại những gì đã trải qua, mình thấy vui vì mình đã gain được nhiều thứ, nhưng cũng buồn vì mình mất đi một vài người, và một vài điều. Mọi người thì sao ạ? Có cảm thấy tiếc nuối mà cũng mong chờ 2025 như mình không?  Tròn 1 năm 4 tháng mình chân ướt chân ráo qua Nhật sống, gặp được rất nhiều người tốt, và cũng gặp không ít người làm cho cuộc sống của mình thật khổ sở. Tuy vậy, mình rất biết ơn vì những điều đã đến, mặc dù đôi khi mình vẫn thấy cuộc sống khó khăn quá, mình lại shut people out of my life. (không hề recommend mọi người làm vậy tí nào nha, vì mình burnt out một cách khủng khiếp trong những ngày vừa rồi, cứ khóc mãi không thôi, mà lại chẳng có ai bên cạnh mình, cũng may có gia đình và thằng em ngok nghek reach out tới mình, không thì chắc mình cũng phải khóc thêm vài bận nữa) Tháng 12 là một tháng rất có ý nghĩa với mình, và cũng là tháng buồn nhất trong năm. Đơn giản là vì những người mình yêu thương nhất đều nói lời tạm biệt với mình v...

[2024 Year end updates] New term, new team & my life recently

Image
Và thế là 2024 sắp kết thúc rồi mọi người ạ, tui thật sự bị shock vì thời gian trôi qua nhanh quá. Mới ngày nào tui còn 20 tuổi, giờ đã chuẩn bị bước sang tuổi 25 rồi.  Không biết mọi người có như tui không, nhưng mà với 1 đứa sinh năm 2000 như tui, 2024 nghĩa là 24 tuổi, còn 2025, tức là bước qua 25 rồi, nó có một cảm giác thật kỳ lạ ấy.  Tui thích năm 2024 lắm, vì 24 là ngày sinh của tui, cũng như là ngày sinh của rất nhiều người mà tui yêu quý. Năm nay cũng là một năm (như mọi năm khác) mà tui làm được rất nhiều điều khiến tui happy. Nhưng mà thui, để dành câu chuyện tổng kết năm tới cuối năm âm lịch nhé, giờ tui update cuộc sống gần đây cho mọi người ạ. Cảm ơn vì luôn ngồi đọc blog của tui, tui iêu quý mọi người lắm lắm!!  Chuyện là từ hồi tháng 9 tui mới chuyển qua 1 team hoàn toàn mới ở công ty, nó gần như thay đổi hoàn toàn cuộc sống của tui luôn á. Mọi thứ đang từ tiếng anh bỗng dưng chuyển qua tiếng nhật hoàn toàn, và nội dung công việc cũng khác hẳn. Từ khi vô t...

Mở lòng mình ra nhiều hơn

Image
 Tuần trước mình kiệt sức bao nhiêu thì tuần này mình vui vẻ và tràn đầy sức sống bấy nhiêu mọi người ạ. Tuần này sức khỏe của mình ổn định hơn nhiều, không thấy buồn ngủ mệt mỏi như trước, mà thấy khỏe hơn nhiều á, chắc tại mình ăn ngủ kỹ, tự chăm lo bản thân và có nhiều connection với mọi người xung quanh hơn.  Tuần trước mình bảo sếp là mình thấy lost quá, cần lắm một vài lời khuyên từ sếp. Vậy là sếp coi lịch, kêu m gặp t luôn thứ 2 tới đi. Vừa bước vào phòng phát sếp hỏi, rồi m làm sao có vấn đề gì. Mình kêu là ôi em lost quá sếp ơi em chẳng biết bắt đầu từ đâu làm cái gì bây giờ!!!! Vậy là ổng dành 30p ngồi nói chuyện với mình về kinh nghiệm của ổng. Mặc dù nghe cũng hơi nhàm r á=))) nhưng mà giờ nghe ổng nhắc lại mình cũng hơi yên tâm, rằng ok ai rồi cũng có những lúc chông chênh không biết mình nên làm gì tiếp theo, những lúc như vậy chỉ cần làm việc chăm chỉ, cố gắng hết mình, để rồi khi có cơ hội là có thể chộp ngay lấy. Những lúc như thế này thì thật sự là mình rất ...

Mình dạo này

Image
Từ mãi tháng 1 tới giờ mình mới mở chiếc blog này ra.  Vậy là nửa năm đã trôi qua rồi đó, mọi người dạo này thế nào rồi ạ?  Mình đang trải qua quarter life crisis nên đang cảm thấy lạc lõng, bơ vơ, mông lung vô cùng. Mỗi ngày mình đều tự hỏi bản thân là mình đang làm gì, tại sao mình lại ở đây, và rồi tương lai mình muốn cái gì. Mỗi sáng thức dậy mình đều cảm giác như mình đang ngồi trên một con thuyền nhỏ bé giữa đại dương mênh mông rộng lớn, tất cả những người mình yêu thương đều chỉ có thể đứng ở bến cảng đợi mình tìm đường về với họ.  Ngày nào cũng như ngày nào, mình đều vỗ vai an ủi bản thân rằng: "Better days will come". Mình nhớ về những ngày mình đứng trên bờ biển ở Barcelona, đi lang thang dọc Interlaken, đi ăn Gelato ở Rome, nhớ về những lúc mình ngồi nghe bố tâm sự chuyện công việc, ngồi cáu gắt với mẹ nhưng mẹ vẫn yêu thương dỗ dành, ngồi nhìn ông với bố thì thầm, nhìn mẹ cho ông ăn, hay những lúc bà nội cầm tay mình mỗi lần mình trở về với bà, mình lại hy vọn...

Bye bye grandpa i love you

Image
Dec 30 Ông ngoại mình mất cũng hơn 1 tuần rồi, nhưng mình vẫn chẳng thể tin nổi điều đó vừa xảy ra. Mình chẳng kể với ai về điều này, bởi mình vẫn chẳng thể chấp nhận rằng ông mình đã mất rồi.  Hôm nay ngồi lục ảnh trong máy, tự dưng mình thấy một pic mà mẹ chăm ông ăn cháo, ông ngồi dậy, mắt mở to, và trông cũng rất khỏe (so với tình trạng bình thường của ông mình). Mẹ và ông đều mỉm cười, trông rất hạnh phúc. Trước lúc ông mất, người ông gầy nhom, vì ông chẳng thể ăn được gì cả tháng trời. Lúc ông mất, vì bận việc nên mình cũng không nghỉ việc để về với ông được, nghe thật buồn cười, cho tới giờ mình vẫn tự trách tại sao mình lại không chọn quay về nhà vào thời điểm đó. Mình cũng không nói với sếp, cho tới vài ngày sau, lúc sếp mình biết, nhắn tin hỏi m có vấn đề gì, lúc đó mình mới bật khóc giữa lớp học tiếng nhật. Cả tuần đó, mắt mình sưng húp, vì đêm nào mình cũng khóc, mình còn mơ thấy cả ông mình nữa. Dù bản thân mình biết đây là điều chắc chắn sẽ xảy ra, không sớm thì muộn,...